
Contributor đề xuất
Top Ngọc Phiếu (tuần)
Xem thêm
756 Chương
240 Đề cử/Tuần
Xuyên không đến vùng đất hoang đầy rẫy thể lây nhiễm, thiên tai không ngừng, Trình Dã trở thành kiểm tra viên biên giới của Thành Hạnh Phúc. Mỗi một người sống sót muốn gia nhập Thành Hạnh Phúc đều phải bị tra hỏi và kiểm tra cẩn thận, để phòng ngừa thể lây nhiễm trà trộn vào. Nhưng rất nhanh, Trình Dã phát hiện ra những thể lây nhiễm này hoàn toàn khác với tưởng tượng của mình! Ở đây có Xúc Tu Vong Ngữ có thể khiến người chết sống lại, tồn tại dựa vào chấp niệm. Có Bồ Công Anh Tử Vong trong nháy mắt bao phủ hai cây số, lây nhiễm trên diện rộng. Có Hướng Dương Rực Cháy có thể phóng ra tia phân rã sinh học làm tan chảy mọi thứ. Còn có, Mạn Đà La Mặt Cười chỉ cần khiến sinh vật khác bật cười là có thể trở nên mạnh hơn... Cái gì, bảo tôi đi kiểm tra mấy con quái vật này á? May mắn thay, Trình Dã đã có được Bộ Sưu Tập Văn Minh đặc biệt. Chỉ cần độ phối hợp của sinh vật đủ cao, là có thể tìm kiếm và sao chép thông tin, vật phẩm, kỹ năng, thuộc tính, năng lực, cơ sở vật chất... mà nó sở hữu. Ngay cả khi tìm kiếm thất bại cũng có thể tích lũy điểm hành động, cung cấp vật liệu để nâng cấp đạo cụ, trang bị, nơi trú ẩn. Khoan đã, sao cái này còn có thể tìm ra cả bạn đời nữa? Nhìn phu nhân thành chủ xuất hiện trước mặt mình, Trình Dã ngây người ra! ...

FULL
844 Chương
170 Đề cử/Tuần
Hứa Mặc sống lại, trở về biệt thự nhà họ Hứa. Kiếp trước, hắn là con ruột, sau khi trở về nhà họ Hứa, cha mẹ không thương, chị gái không yêu, khiến hắn đột quỵ chết trong bệnh viện. Cả nhà chỉ cưng chiều con nuôi! Hắn từng tốn hết tâm tư, muốn lấy lòng cha mẹ, lấy lòng sáu người chị gái, kết quả lại bị vứt bỏ như một chiếc giày rách. Bị vu khống, bị đổ lỗi, bị mắng không có giáo dưỡng, bị quát tháo. Hứa Mặc vì tình thân, từng nhẫn nhịn chịu đựng. Nhưng lần này, sau khi sống lại, hắn bừng tỉnh ngộ, chỉ sống vì chính mình. Hắn cắt đứt quan hệ, rời khỏi nhà, tự lập môn hộ. Nhưng cha mẹ và người nhà thấy hắn dứt khoát rời đi, đột nhiên tỉnh ngộ, bản thân chưa từng quan tâm đến đứa con, đứa em cùng huyết thống này! Tình cảm muộn màng còn rẻ rúng hơn cỏ rác, tôi phản bội gia đình, sao các người phải khổ sở đến cầu xin? ... Đô Thị Sinh Hoạt - Trọng Sinh - Sảng Văn - Vả Mặt

134 Chương
160 Đề cử/Tuần
Tu hành sáu mươi năm, chẳng làm nên trò trống gì. Lý Mông sắp tọa hóa quyết định trước khi chết làm một con quỷ dưới hoa mẫu đơn. Nhưng lại không ngờ ngoài ý muốn kích hoạt được hệ thống đến muộn. Lý Mông lúc tuổi đã xế chiều bắt đầu cuộc sống tu tiên thường nhật kín đáo của mình tông môn.

260 Chương
158 Đề cử/Tuần
Cuối thời Chiến Quốc, một đại biến cục chưa từng có trong nghìn năm lịch sử Trung Hoa. Có người sinh ra đã là thế khanh. Có người là công tử cao quý. Còn hắn, lại trùng sinh thành Hắc Phu, một tiểu nước Tần, khỏi chết chốn hoang vu, để nắm giữ vận mệnh của chính mình, hắn liều mạng leo lên. May mắn thay, hắn gặp đúng một thời đại vĩ đại. Sáu nước bị diệt, thiên hạ quy về một mối! Huyết thống truyền đời nghìn năm cũng không địch nổi quân công phong tước. Từ góc nhìn của một tiểu nhân vật như Hắc Phu để nhìn sự thay đổi của thời đại, từ chuyện nhỏ nhặt cuộc sống, có thể thấy căn nguyên diệt vong của Ngụy, Sở, Yến, Tề, thấy sự hào hùng của Đại Tần, thấy cảnh Giao Đông quận nhân tài đông đúc, thấy nhiệt huyết thu phục giang sơn cũ của những nước bị Tần diệt. Nhưng theo dòng lịch sử Tần Thủy Hoàng bá đạo đến mấy cũng ắt sẽ chết, Đại Tần dù vĩ đại mấy cũng sụp đổ, thiên hạ vừa hợp nhất sẽ phân liệt. Trần Thắng, Ngô Quảng chưa là cái gì, còn có cả Trương Lương, Hàn Tín, Tiêu Hà, Lưu Bang, Hạng Vũ … thân là Tần lại, y phải làm sao để ngăn cơn sóng dữ này?

1525 Chương
139 Đề cử/Tuần
Ẩn danh: “Nếu có thể mang những kỹ năng học được trong trò chơi này như võ công, nội công, đạo pháp, thần thông… vào thế giới thực, ngươi có muốn chơi không?” Người chơi: “Tất nhiên là có! Ngu sao không?” Ẩn danh: “Nếu trong trò chơi mà chết ngoài đời thực cũng chết theo thì ngươi vẫn muốn chơi chứ?” Người chơi: “Để tôi suy nghĩ đã… Èm, chắc là vẫn chơi! Chỉ cần cẩn thận, tránh chọc mấy con quái cấp cao là được.” Ẩn danh: “Nếu độ khó của trò chơi cao đến mức chỉ một con quái nhỏ ngay cổng thôn tân thủ cũng có thể dễ dàng búng chết ngươi, ngươi còn muốn chơi à?” Người chơi: “…”

1902 Chương
112 Đề cử/Tuần
Trên trời có thần, dưới đất có người, thế gian không tiên. Ba ngàn năm trước, thần vật giáng lâm. Thiên địa đại tai biến, linh khí suy nhược, tiên nhân biến mất; Một trăm năm mươi năm trước, thần vật giáng lâm. Xích Mạt cao nguyên trù phú, Bàn Long cổ thành chiến vô bất thắng, đều hóa thành cát vàng; Lại qua một trăm năm, ta, giáng lâm… Nhưng điểm xuất phát cho hành trình phá giải mọi bí ẩn, thậm chí mấu chốt để sống soát giữa thời loạn thế, phải bắt đầu từ tên hoàn khố; Bắt đầu từ việc vụng về học cách giấu đi mũi nhọn; Bắt đầu từ hành trình trải qua một trận mạo hiểm; Bắt đầu từ việc nghịch chuyển số mệnh định sẵn; Nhưng quan trọng nhất là, bắt đầu tiến vào mộng cảnh thần tiên.

300 Chương
111 Đề cử/Tuần
Thế gian này vốn dĩ không có công bằng. Có kẻ sinh ra đã ngậm thìa vàng, cưỡi trên đầu thiên hạ. Lại có kẻ, ngay từ khi cất tiếng khóc chào đời, đã bị Thượng Đế đóng dấu là một "phế phẩm". Phương Lâm là một kẻ như thế. Hắn là một gã công nhân nghèo hèn dưới đáy xã hội? Là một sinh viên đại học nho nhã? Hay là một tên tội phạm giết người máu lạnh đang lẩn trốn? Không ai biết chắc chắn. Người ta chỉ biết hắn là kết quả của một cuộc hôn nhân cận huyết đầy tội lỗi – một "thiên tài bạch si" với bộ não quái vật bị giam cầm trong thể xác yếu ớt. Hắn nhìn thế giới không phải bằng màu sắc, mà bằng những con số khô khan, lạnh lẽo và chính xác đến tàn nhẫn. Số phận tưởng như đã an bài cho Phương Lâm một cái kết thảm hại trong bóng tối, cho đến khi "Mộng Yểm Không Gian" mở ra. Bạn có còn nhớ những tiệm game thùng cũ kỹ, nơi những đứa trẻ đốt cháy tuổi thơ vào King of Fighters (KOF), Tam Quốc Chí, hay Bộ Đội Khủng Long? Ở đó, những nút bấm vô tri bỗng chốc hóa thành đấu trường sinh tử đẫm máu nhất. Bát Trĩ Nữ xé toạc màn đêm, Thiên Địa Phản nghiền nát xương cốt, những chiêu thức tưởng chừng chỉ là ảo ảnh pixel giờ đây trở thành kỹ năng giết chóc thực sự. Bước vào không gian này, Phương Lâm như cá gặp nước, như rồng về biển lớn. Nơi người khác dùng sức mạnh để sinh tồn, hắn dùng những phép tính điên rồ để thao túng cục diện. Hắn biến những con số vô hồn thành lưỡi dao tử thần, biến những quy tắc cứng nhắc của trò chơi thành cái bẫy chôn vùi kẻ địch. Giữa ranh giới mong manh của sự sống và cái chết, hắn sẽ chọn tiến hóa để trở thành Vương Bài độc nhất vô nhị, hay sẽ bị chính những tham vọng điên cuồng của mình nuốt chửng? Một ván cược không có đường lui. Một hành trình tiến hóa đẫm máu và nước mắt.

740 Chương
107 Đề cử/Tuần
Lạc Dã thầm yêu cô gái ấy suốt ba năm cấp ba, thậm chí còn thi đậu vào cùng trường đại học. Cả hai đã hẹn ước, rằng chỉ cần cùng đỗ một trường sẽ ở bên nhau, thế mà cô gái ấy lại bất ngờ trở mặt. Trong cơn đau buồn, Lạc Dã hóa thân thành tác giả tiểu thuyết tình yêu. Nào ngờ, khi trường đại học còn chưa khai giảng, cuốn tiểu thuyết cậu viết đã leo lên vị trí số một trên bảng xếp hạng, và cậu bỗng chốc nổi tiếng... Sau khi nhập học, Lạc Dã vốn nghĩ mình sẽ không bao giờ yêu thêm lần nữa, nhưng cậu lại tình cờ quen biết một cô học tỷ cao lãnh. Lạc Dã quyết định sẽ lén lút hẹn hò với học tỷ, sau đó khiến mọi người kinh ngạc. Đến khi cậu và cô học tỷ cao lãnh tay trong tay xuất hiện ở trường, toàn bộ học sinh đều choáng váng. Bên cạnh cô hoa khôi cao lãnh Tô Bạch Châu, vậy mà lại có một người đàn ông? Đúng lúc này, cô gái từng được cậu thầm yêu ba năm chợt nhận ra trong lòng mình vẫn có bóng hình cậu, liền một lần nữa theo đuổi Lạc Dã. “Xin lỗi, đàn em đây đã là người của tôi rồi.” Tô Bạch Châu đầy mạnh mẽ đáp lời. ...... “Sau này thì sao ạ? Thưa Lạc Dã tiên sinh, ngài và họa sĩ truyện tranh nổi tiếng Tô Bạch Châu đã yêu nhau như thế nào?” Nghe thấy câu hỏi, Lạc Dã gãi đầu, nhìn về phía bóng dáng tuyệt mỹ kia, khẽ cười đáp: “Cô ấy đã lén lút chuyển thể cuốn sách của tôi thành truyện tranh...”

400 Chương
104 Đề cử/Tuần
Lãng phí cả một đời, Thẩm Lâm sống lại vào đúng cái ngày năm 1984 khiến y tràn đầy hối hận. Đối mặt với mọi thứ làm lại từ đầu, Thẩm Lâm thề rằng y sống chỉ vì ba việc: Một là Lỗ Tiểu Vinh! Hai là Lỗ Tiểu Vinh! Và ba vẫn là Lỗ Tiểu Vinh! Y muốn thay đổi bản thân, giành lại trái tim người vợ và gây dựng nên một thời đại thương mại huy hoàng.

FULL
1673 Chương
100 Đề cử/Tuần
Năm 669 sau công nguyên, đế quốc Đại Đường hùng mạnh đã diệt vong nhiều năm, mảnh đất Trung Nguyên loạn lạc liên miên, cứ mười năm mấy năm lại có một quốc gia xuất hiện, dăm ba năm lại có một kẻ xưng đế, thiên hạ hỗn loạn chưa từng có. Đại Tống khi đó đã thành lập gần mười năm, vừa mới tiêu diệt được Hậu Thục, trở thành thế lực cường thịnh nhất Trung Nguyên, nhưng trong nước vẫn còn đó Bắc Hán, Nam Hán, Nam Đường, Ngô Việt, cùng thế phiệt phiên trấn trấn giữ khắp nơi, ngoài có Thổ Phồn, Đảng Hạng, Khiết Đan chầu chực, thái bình mong manh, một bước bất cẩn vẫn có thể vong quốc. Trong hoàn cảnh đó, Đinh Hạo, đứa con không được thừa nhận của Đinh gia, dù không quyền không thế, phải làm xa phu cho đứa đệ đệ cùng cha khác mẹ, bị đối xử bất công, nhưng Đinh Hạo vẫn có mộng tưởng, đó là thành một thiếu gia giàu có sống tiêu diêu trong cái xã hội vạn ác này. Y ứng biến khôn khéo, nắm bắt từng cơ hội nhỏ nhất bên mình, cuối cùng thoát khỏi lồng giam, tranh thủ có được hết thảy điều mình muốn, còn tham gia cả vào những sự kiện lẫy lừng sử sách bấy giờ. Triều đình Đại Tống minh tranh ám đấu, Nam Đường hoàng đế Lý Dục bi hoan ly hợp, hoài bão của Tiêu Xước Đại Liêu, bí mật của minh ước tủ vàng, mê án chước ảnh phủ thanh, Trần Đoàn lão tổ đắc đạo ở Hoa Sơn, Cao Lương Hà thiên cổ hận ... Giang sơn như họa, mĩ nhân như thi, sa bà thế giới, bộ bộ sinh liên.

FULL
2100 Chương
68 Đề cử/Tuần
Khi cửa sinh chỉ hé bằng nửa lưỡi dao, kẻ yếu liệu có thể bước qua mà không đổ máu hay sẽ bị nghiền nát ngay tại ngưỡng cửa tu đạo ? Một công pháp khuyết thiếu, đạo pháp thi triển chỉ mạnh bằng một nửa người thường – là bản án tử, hay là lời mời gọi điên rồ dẫn đến một con đường khác hẳn mọi chuẩn tắc của giới tu chân ? Từ Phàm vốn chẳng có gì đáng kể: tư chất thường thường, vận mệnh như bị người ta bày lên bàn mổ để thử nghiệm, tên tuổi mờ nhạt giữa bầy cường giả tranh đoạt. Nhưng khi đặt chân vào thế giới nơi lừa dối, phản bội, âm mưu và mặt nạ đạo đức thay nhau lên sân khấu, hắn chọn một cách sống khác: ghi nhớ từng vết nứt của công pháp, khắc vào xương từng cái giá phải trả, dùng lý trí lạnh lẽo mở lối đi trong sương mù. Trước mặt hắn không chỉ là thiên kiếp, cấm địa và vô số thế lực hoành hành, mà còn là một chiếc bóng phủ kín bầu trời: một trí tuệ sắp đặt thiên địa như một ván cờ, một bàn tay có thể nuôi dưỡng và hủy diệt sinh mệnh, một dã tâm đủ khiến chính “đạo” cũng không dung nạp. Hắn là kẻ lấy bóng tối làm ngôn ngữ, lấy chờ đợi làm lưỡi dao, mỗi lần hiện thân là một lần cục diện đổi màu, để lại những câu hỏi không ai muốn trả lời. Khi một nửa uy lực trở thành dấu ấn, Từ Phàm sẽ xây một nửa còn lại bằng gì: bằng thời gian, bằng nỗi đau, hay bằng những quyết định tàn nhẫn mà chỉ người đứng giữa ranh giới sinh tử mới dám đi hết ? Tới khoảnh khắc bức màn vén lên, liệu “khiếm khuyết” là xiềng xích – hay chính là chìa khóa, liệu có một bàn tay nào khác đang chờ sẵn ở cuối con đường, nở một nụ cười đã dự tính trước?

685 Chương
60 Đề cử/Tuần
Trưởng thôn nói, trời tối, đóng chặt cửa sổ, thắp đèn dầu cho tốt, đừng tin bất kỳ lời nào của người bên ngoài. Thế giới này tràn ngập tà khí và điều quỷ dị. Đóa hoa rực rỡ nở ra từ vùng đất cằn cỗi mang theo kịch độc. Nỗi sợ hãi và lòng tham nuôi dưỡng nên trái ngọt ngào. Đây là một thế giới "người ăn người". La Bân: "Trùng hợp thật, thế giới nơi mà ta đến, người cũng ăn người."
Tác giả mới nổi
Xem thêm
Mới Hoàn Thành
Tất cả

FULL
Thế giới này vốn dĩ không vận hành theo cách chúng ta nhìn thấy qua ánh đèn neon hay màn hình điện thoại. Trong những góc tối mà ánh sáng khoa học chưa kịp rọi tới, vẫn tồn tại những quy luật cổ xưa, lạnh lùng và tàn khốc. Ở đó, có những kẻ đi ngược lại dòng chảy của thời đại, dùng máu thịt phàm nhân để đánh cược với Thiên đạo. Người đời gọi họ là Đạo sĩ. Nhưng thời gian là lưỡi dao vô tình nhất, nó bào mòn niềm tin, chặt đứt linh mạch. Và Tra Văn Bân chính là kẻ cuối cùng còn sót lại của thời đại ấy. Hắn không phải là một vị tiên nhân cưỡi mây về gió, cũng chẳng phải kẻ nắm giữ quyền năng hô mưa gọi gió như trong những trang tiểu thuyết rẻ tiền. Hắn chỉ là một gã đàn ông lầm lũi, gánh trên vai cái danh xưng "Chưởng môn nhân cuối cùng" của phái Mao Sơn, và chịu đựng lời nguyền "Ngũ tệ tam khuyết" tàn độc: Cô, Quả, Yểu, Bần, Tàn. Phàm là người hắn yêu thương, phàm là thứ hắn trân trọng, tất thảy đều sẽ bị tước đoạt. Câu chuyện bắt đầu không phải bằng một trận thư hùng kinh thiên động địa, mà bằng một tiếng khóc chào đời xé toạc màn đêm u tịch của vùng núi hoang vu, nơi những cỗ quan tài treo lơ lửng trên vách đá và những cái giếng cổ sục sôi bọt khí tanh nồng. Vì cứu người, hắn chấp nhận nghịch thiên. Vì giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của Đạo gia, hắn một mình đối mặt với những thứ mà người thường chỉ dám thì thầm trong những cơn ác mộng: những oan hồn dưới giếng sâu, những thi thể không bao giờ rữa nát, và cả những "thứ" không thuộc về cõi này đang lẩn khuất trong lớp vỏ bọc văn minh. Tra Văn Bân từng hỏi: "Nếu tu đạo mà không cứu được người thân, thì tu để làm gì?" Trời cao không trả lời hắn. Chỉ có tiếng gió rít qua những lá bùa vàng đang bốc cháy trên tay hắn. Đến tột cùng, là hắn đang cứu rỗi chúng sinh, hay chính chúng sinh đang kéo hắn vào vực thẳm? Khi lá bùa cuối cùng cháy hết, khi người đạo sĩ cuối cùng ngã xuống, ai sẽ là người đứng ra chắn giữa nhân gian và địa ngục? Một câu chuyện về kiếp nhân sinh, về sự giãy giụa của tín ngưỡng trước bánh xe lịch sử. Mời bạn bước vào, để thấy một thế giới khác, ngay sau lưng mình.

FULL
Năm ấy, Trái Đất thối rữa trong mùi xác chết; kẻ đã chết đứng dậy đi lại như máy móc, còn người sống thì vội vã lên “phi thuyền”, bỏ lại quê nhà để dựng lại văn minh trên Lam Tinh. Và rồi một ngày, AI quản gia Thự Quang lạnh lùng bốc thăm một triệu người 18–40 tuổi quay về - không thương lượng, không kháng nghị, bởi kẻ bị gọi tên đều hiểu: đây là cơ hội đảo đời, một lần duy nhất. Trong số đó có Lâm Vụ - một sinh viên sắp ra đời, từng chơi vô số game nhưng chưa bao giờ muốn “thăng hoa đạo đức” trong game. Cậu nhìn trailer “Gia Viên” mà chỉ muốn phì cười: nói cho cùng cũng chỉ là game zombie thôi, cần gì đứng trên bục cao hô khẩu hiệu? Nhưng trớ trêu ở chỗ: game này, không chơi cũng không được. “Gia Viên” là mô phỏng chân thật dịch zombie, được dựng theo mốc bùng phát năm 2144; người chơi bước vào trong hai năm ngủ đông, và mọi điểm số sẽ trở thành quyền phân bổ tài nguyên ngoài đời thật. Sống càng lâu, điểm càng cao; đạt thành tựu thì được cộng; hạ kẻ địch mạnh thì được cộng; còn chết - chỉ có chết - là bị trừ. Vậy câu hỏi là: khi mọi người đều tham vọng “đánh xuyên game, giành điểm, đổi nhà lớn”, ai sẽ là kẻ đầu tiên biến đồng đội thành… vật tư? Khi Lâm Vụ buộc phải nhặt từng mẩu phế liệu, dựng công cụ, trồng trọt, đánh quái, và kéo nhau lập căn cứ giữa bầy xác sống, trò chơi bắt đầu lột mặt nạ: thứ đáng sợ không chỉ là zombie, mà là cách con người tự hợp lý hóa sự ích kỷ của mình. Và sâu hơn nữa - nếu “Gia Viên” không chỉ để giải trí, thì Thự Quang rốt cuộc muốn một triệu người này tìm ra điều gì về thất bại của nhân loại năm xưa?

FULL
Thế giới này chưa bao giờ thực sự bình yên. Mọi tĩnh lặng mà ngươi đang thấy chẳng qua là vì có người đang thay ngươi gánh vác cả bầu trời sụp đổ. Trong bóng tối của phồn hoa đô hội, Dư Sinh bước ra từ Tội Thành – nơi bị cả thế giới ruồng bỏ. Hắn không mang dáng vẻ của một đấng cứu thế, cũng chẳng có trái tim nhân từ của bậc thánh nhân. Hắn chỉ là một kẻ sinh tồn, mang trong mình những toan tính lạnh lẽo và một năng lực thức tỉnh kỳ quái khiến người ta dở khóc dở cười. Nhưng vận mệnh trêu ngươi, kẻ muốn sống an ổn nhất lại bị đẩy vào nơi tàn khốc nhất. Phía Bắc biên cương, sừng sững một tòa thành cổ nhuốm màu máu tanh. Đó là Trấn Yêu Quan. Tại nơi đây, ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh như sương khói. Bên ngoài quan ải là hàng vạn yêu ma chực chờ xâu xé nhân gian; bên trong quan ải là những "kẻ gác đêm" dùng xương máu đúc thành tường đồng vách sắt. Không có vinh quang, không có bia mộ, chỉ có lời thề khắc cốt ghi tâm: "Tử thủ!". Khi tiếng kèn xung trận vang lên xé toạc màn đêm, khi những người đồng đội hôm qua còn cười nói nay đã hóa thành tro bụi, Dư Sinh buộc phải đưa ra lựa chọn: Tiếp tục làm một kẻ đứng ngoài cuộc, hay trở thành vị Thần trấn giữ cánh cửa cuối cùng của nhân loại? "Phía sau lưng ta là đèn lửa vạn nhà, làm sao ta dám ngã xuống?"

FULL
Trần Gia Ngư từng nghĩ, số phận của mình đã là một hằng đẳng thức không bao giờ thay đổi. Nhưng lần này, trong lớp, đột nhiên xuất hiện một nữ sinh chuyển trường xinh đẹp và xa lạ. Liệu số phận của cậu có được thay đổi? Một bạch nguyệt quang đã thầm yêu mấy năm, một tiểu hồ ly bí ẩn từ trên trời rơi xuống. Cậu nên nắm tay ai đây? (Cuộc sống thường ngày, thanh xuân vườn trường, tình cảm học đường)

FULL
Vào một buổi chiều nắng đẹp rực rỡ, Kyle cuối cùng cũng nhận được lá thư nhập học hằng mong nhớ, chính thức đặt chân đến Hogwarts - ngôi trường danh tiếng ngàn năm tuổi. Tại đây, cuộc sống của Kyle trôi qua vô cùng phong phú. Hằng ngày ngoài việc học hành chăm chỉ, cậu còn tranh thủ giờ giải lao để trồng chút rau, chăm chút hoa, hoặc mò xuống mật thất tăm tối mịt mùng để làm công tác "tư vấn tâm lý" cho một "bé thú cưng" nào đó đã bị bỏ rơi suốt cả thiên niên kỷ. Dumbledore: Kyle là một đứa trẻ ngoan: chính trực, dũng cảm, lương thiện và chân thành. Giáo sư McGonagall: Hiệu trưởng nói rất đúng, Kyle chưa bao giờ vi phạm nội quy trường học. Snape: À ừ, đúng đúng đúng... (giọng đầy mỉa mai) Quirrell: Vốn dĩ hắn cũng nghĩ như các vị trên, cho đến một ngày nọ, hắn mở cửa sập ra, nhảy tọt vào căn phòng lúc nhúc toàn là Bắp Cải Ăn Thịt Người...

FULL
Thế giới này — không rõ từ khi nào — đã bị phân thành hai giới. Người Thượng Thành, sinh ra dưới ánh thái dương, hưởng thụ đất đai rộng lớn, cuộc sống ấm áp, tự do. Người Hạ Thành, lại sống nơi u tối, chật hẹp dưới lòng đất, cả đời không thấy ánh sáng, ngay cả hơi thở cũng mang theo tử khí. Trong một con hẻm âm u, có một lão nhân điên cuồng, vừa uống rượu nặng rẻ tiền, vừa ngửa đầu cuồng tiếu gào to: “Hỡi các vị Thượng Thành đại nhân! Trong mắt các ngươi, chúng tôi – những kẻ Hạ Thành... Còn tính là người chăng?” --- (Không hệ thống, không vô địch, thiên về cốt truyện, chú trọng nhân tính, không phải kiểu “sảng văn” theo khuôn mẫu.) (Nhân vật chính mang tính trưởng thành, tính cách biến đổi theo hành trình.) (Truyện đa tuyến nhân vật, vai phụ không rập khuôn, mỗi người đều thể hiện cảm xúc thật tùy hoàn cảnh.)

FULL
Cuối tháng 7 năm 1.368, một màu đỏ thẫm từ trên trời rơi xuống. Phần 2 của siêu phẩm Quỷ Bí Chi Chủ.

FULL
Thượng Quan Uyển Nhi vốn là một tác giả, ai dè "lên nhầm xe" xuyên không ngay vào chính cuốn tiểu thuyết của mình! Nhưng xem ra vận may cũng không tệ, nhân vật nàng xuyên vào lại chính là người được lấy nguyên mẫu từ bản thân nàng ngoài đời! Ngôi vị Vương phi đã định sẵn! Ông chồng Vương gia cũng có luôn! Thế nhưng ngay đêm tân hôn động phòng hoa chúc, gã chồng kia lại dám mở mồm bảo người vợ mới về dinh như nàng đi... "hồng hạnh vượt tường"! Mẹ kiếp! Tưởng bà cô đây không dám chắc! Vượt thì vượt! Đàn ông các người nạp thiếp được, thì lão nương đây cũng đi nạp "thiếp" cho mình! Hơn nữa, ta còn phải chơi trội hơn hẳn lũ đàn ông các người!

FULL
Gã hắc pháp sư điên cuồng ngụy trang dị giới thành một trò chơi, lừa đảo những người chơi Trái Đất còn điên cuồng hơn đổ về dị giới quậy phá tưng bừng. Mở đầu là một bộ xương khô, trang bị hoàn toàn dựa vào cướp... à không, dựa vào thu hoạch! Vong linh, Cường đạo, Thiên tai hợp lại làm một, cơn bão đến từ dị diện bắt đầu càn quét Nabalun từ mùa hè này, mang theo nỗi kinh hoàng và run rẩy... mang theo hòa bình, chính nghĩa, trật tự và ánh sáng! Cổ Thần thức tỉnh, Hư Không xâm lăng, Chiến tranh diệt thế – ba đại thiên tai đã tụ họp đủ, kẻ có thể chống lại chúng, chỉ có Thiên tai thứ tư! Hỡi những người chơi Trái Đất dân phong mộc mạc, hãy hưởng ứng lời kêu gọi của ta, cầm lấy vũ khí của các ngươi, giải cứu thế giới ma pháp hắc ám này đi! Tóm tắt một câu: Ngụy trang dị giới thành một trò chơi. Mục tiêu: Quan điểm phát triển hòa bình.